Tôi cũng như phổ quát người con gái khác, ước mơ có một mái nhà êm ấm, hạnh phúc, không cần quá giàu có và luôn bên cạnh đấng phu quân chiều chuộng bản thân mình. Và tôi đã nghĩ ước mong ấy của mình biến thành thực tế khi tôi có được anh, chàng trai tôi yêu mà rộng rãi cô gái mơ ước có được.
Anh không chỉ sở hữu thiết kế cao vút, tư thế mà tính bí quyết cũng vô cùng đáng mến. Hiền khô và rất hay trợ giúp người khác. Một chàng thanh niên có trái tim rét mướt tương tự cũng rất đáng để phiên bản thân bản thân gửi gắm cả đời, tôi nghĩ tương tự. Và cho rằng làm cho, tôi và anh đã cùng tiến tới một đám cưới khá tấp nập sau 1 năm trời tò mò, quen nhân thức. Xúng xính trong chiếc váy cô dâu cùng anh tiến tham gia lễ tuyến phố, tôi đã mơ về một ngôi nhà đầy ắp những tiếng cười và những đứa trẻ ngây thơ, ngoan ngoãn. Quần chúng cũng không ngớt dành tặng lời khen cho anh càng làm tôi cảm thấy êm ấm và tin cậy hơn vào sự chọn lựa của bản thân.
Đêm tân hôn, cái đêm mà hồi hộp và chứa đựng đa dạng cảm xúc trông chờ nhất của mọi cặp đôi rồi cũng tới. Dù rằng đã xác định rõ là cả nhì sẽ tới với nhau, thành cung phi thành chồng nhưng tôi không muốn “ăn cơm trước kẻng”, tôi muốn dành trọn cái vấn đề linh nghiệm ấy đến đêm tân hôn, khi chúng tôi đã chính thức thành hậu phi thành chồng để đông đảo trọn vẹn hơn. Lần trước tiên ở gần nhau trong không gian tây riêng như thế này, tôi thực thụ có chút ngại ngùng. Diệc chiếc váy ngủ, ngắm mình thấy khá ổn, tôi tự tin bước ra ngoài. Thấy tôi, mắt anh sáng rực lên tới lạ làm cho mặt tôi đỏ ửng, nhì tai hot bừng. Anh thủng thẳng tiến lại gần tôi khiến cho tôi chuyển từ sự bồn chồn sang có chút ít run sợ. Và rồi…
Quần chúng cũng không ngớt bỏ ra tặng lời đánh giá tốt cho anh càng khiến cho tôi cảm thấy êm ấm và tin cẩn hơn vào sự chọn của bản thân. (Ảnh minh họa)
Tham khảo >>> Chuyện người phụ nữ gục xuống trong tiếng nấc: “Con còn thở mà, mẹ và anh đừng chôn con!” làm ai cũng đau lòng tức tưởi
Thay vì nữ tính dìu tôi vào những cung bậc cảm xúc êm ái, anh lại vồ lấy tôi như thứ hoang vồ mồi, rất ngầu và hung dữ. Thay vì cởi váy ngủ như bình thường thì anh lại xé toạc nó. Anh coi tôi giống như một cái gối bông, đủ sức vần vò mà không thèm đon đả xem nó có xúc cảm, có suy nghĩ gì không? Tới khi tấm ga giường loang vết máu đỏ thì anh mới dừng lại, nằm vật ra thở hổn hển. Nhìn khuôn mặt tái nhợt của tôi, anh như sực nhớ ra yếu tố gì đó, quay sang xoa đầu tôi, anh thỏ thẻ:
– Em ngoan lắm! Thế này mới xứng đáng làm cung phi anh chứ!
Anh đã chìm tham gia giấc rồi mà tôi vẫn không sao chợp mắt nổi. Rồi nước mắt bất giác tuôn rơi chút hụt hẫng, chút tủi hờn. Thiết tưởng có nhẽ là vì anh đã phải khiên chế mọi chuyện quá lâu nên mới có sự vồ vập và quá khích với tôi tương tự. Nhưng không, ban đêm sau…
Chẳng còn nghi ngại gì nữa, anh chính là đấng phu quân có thiên hướng bạo lực trong chuyện chăn gối. (Ảnh minh họa)
Tìm hiểu >>> Rủ một nửa đi ăn nhà hàng quý phái nhưng cố ý quên ví, người tình rút thẻ trả tiền nhưng tới khi về nhà lại thu được tin nhắn này
Đúng 11 giờ đêm, khi tôi vừa leo lên giường thì anh lôi ra mở băng dính đen. Nhìn nó tôi ú ớ. Mà không, phải nói là tôi thực sự thấp thỏm thì đúng hơn. Tôi đã từng được đọc thấy những vụ chồng bạo lực tình dục với hoàng hậu. Lẽ nào nào, cái sự sốt ruột ấy giờ nó lại vận đúng tham gia tôi. Tôi co rúm người lại khi anh tiến đến gần. Rồi cái vẻ nhân hậu kia biến đâu mất, anh lại giống đêm tân hôn hôm qua, dữ dằn và hung dữ lao thẳng tham gia tôi. Bị bịt miệng, tôi chẳng thể la khóc được, nước mắt cứ thế thi nhau lăn dài. Thỏa mãn dứt ham muốn điên cuồng của bản thân, anh mới quay ra nhìn tôi, vẫn xoa đầu và lặp lại câu nói vào đêm tân hôn hôm trước. Và cả đêm đó, tôi đã khóc sưng húp hết cả mắt.
Chẳng còn nghi vấn gì nữa, anh chính là người chồng có khuynh hướng bạo lực trong chuyện chăn gối. Nhưng ngoài chuyện đó ra thì khi trời sáng anh lại đối xử với tôi tốt vô cùng, vồ cập và kính yêu. Mới kết duyên được 2 ngày mà sao tôi đã thấy buồn bã, mất hết kĩ năng chịu đựng rồi. Hiện giờ mà đâm đơn ly hôn thì lý do đưa ra là gì đây. Nói ra chuyện này, liệu có bạn nào tin tôi hay không? Dường như tôi vừa mới kết hôn. Chẳng còn bí quyết nào khác, nỗi lo âu đã trở thành sự trốn chạy. Trong khoảng sau nhị đêm ấy, đêm nào tôi cũng phải giả tào tháo đuổi, ngồi nhà vệ sinh đến 2 giờ sáng để trốn anh. Anh có đập cửa thế nào tôi cũng không ra và cứ luôn miệng kêu đau bụng. Đợi lâu quá rồi anh cũng tự muốn bỏ cuộc mà đi ngủ. Những tôi không nhân thức chuyện lẩn tránh này sẽ được tới bao giờ vì sẽ có ngày tôi tin anh đạp cửa mà xông tham gia nhà vệ sinh mất. Tôi thực sự đang thất vọng cực kì. Anh chị có thể giúp tôi vài lời nhắn nhủ trong trường thích hợp này không? Tôi vô cùng cần các bạn ạ!
Nắng/ Theo Một nhân loại
Xem thêm: Tin Tức Cập Nhật Nhanh Nhất
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét