LTS: Việc chỉ đạo cố tình gây áp lực khi thầy giáo không làm cho vừa lòng chính mình đã biến thành một mối khiếp sợ giữa các đồng nghiệp trong phố đi bộ, nhân tố này đã được cô giáo Thuận Phương nêu ra trong bài viết “Những nhân tố cấm kỵ ở nhà trường mà thầy cô muốn im ổn đều yêu cầu thuộc”.
Tiếp diễn chia sớt về những nỗi bức xúc này, cô giáo Phan Tuyết đưa ra đa dạng dẫn chứng và nghĩ rằng chất lượng Hiệu trưởng là yếu tố cần thiết dẫn tới tình trạng trên.
Do vậy cần tổ chức thi chọn lựa một bí quyết sáng suốt, công khai, minh bạch chức danh Hiệu trưởng để chọn được những người có kỹ năng, đạo đức chỉ huy, điều hành nhà trường.
Tòa soạn trân trọng gửi tới bạn đọc!
Bài viết “Những điều cấm kỵ ở nhà trường mà thầy cô muốn im ổn đều yêu cầu thuộc” của tác giả Thuận Phương đăng trên Báo Điện tử Giáo dục vietnam đã chiếm được rộng rãi ý kiến phản hồi của độc giả khắp nơi.
Phổ biến ý kiến ưng ý khẳng định “Bài viết hoàn toàn đúng, 100% là sự thực” cũng đủ hiểu những yếu tố tác giả nêu lên trong bài báo không chỉ xảy ra đơn côi, mang tính tư nhân ở vài địa phương.
Nó phản ánh một sự thật, những chuyện thế này đã đang và sẽ xảy ra một phương pháp phổ biến trong ngành nghề giáo dục của chúng ta.
| Chúng tôi cũng còn có mái nhà, còn bao yếu tố phải toan lo trăn trở, đấu tranh mà không có người kiểm soát an ninh thỉnh thoảng lại chuốc thảm kịch tham gia người! (Ảnh minh họa trên giaoduc.net.vn). |
Hình như những ý kiến tán thành, vẫn còn không ít những quan điểm bức xúc (cam kết những người này không phải trong nghề) như bạn Phan Thân thông báo:
“Không dám nói lên sự thực có đồng nghĩa với nói dối? Hiệu trưởng tương tự, thầy giáo tương tự, thầy cô như vậy thì dạy sinh viên chấp hành lời Bác bỏ Hồ dạy "Khiêm tốn, ngay thẳng, kiêu dũng…" như thế nào? Hay sẽ đào sản xuất một thế hệ nói dối? Ung độc này cần sớm được cắt bỏ”.
Phản ứng của độc giả Phan Thân cũng là điều dễ nắm bắt, những chất vấn nêu ra cũng rất đúng, các giáo viên chẳng hề không hiểu yếu tố đó, nhưng thưa bạn Phan Thân: “Ví như không biết nói dối, ai sẽ bảo kê chúng tôi?”
Giả dụ theo dõi báo chí thường xuyên, vừa qua nhất bạn sẽ thấy hình ảnh thầy giáo Trương Ngọc Lợi ở Kiên Giang kêu cứu vì bị trù dập do chống tiêu cực trong nhà trường.
Nhờ được tạp chí phản chiếu kịp thời, giáo viên đã lấy được công bình nhưng quãng đời khiến cho giáo viên sau này của thầy cũng cực kì chơi vơi. Thường thì không có Hiệu trưởng nào muốn trong trường của bản thân mình có những người giáo viên chính trực như thế.
|
|
Rồi bằng bí quyết này, cách khác, họ cũng gây sức ép cho chính thầy thất vọng, bất bình, chán nản và sẽ tình nguyện xin chuyển đi…
Và cũng chẳng hề giáo viên bị trù dập nào cũng hên như thầy Ngọc Lợi khi được tin báo bảo kê, vẫn có không ít giáo viên, sau khi dám tranh đấu đã phải ngậm đắng nuốt cay chuốc họa tham gia thân bản thân mình.
Hiệu trưởng hiện giờ được trao quyền rất lớn, thầy giáo thường nói “quyền sinh sát” trong tay, đã thế, họ khiến Hiệu trưởng là mãi mãi sẽ là Hiệu trưởng, không dễ dàng có thời cơ xuống chức trừ khi sai phạm gì quá quắt.
Cấp trên lại luôn nghe lời cấp trên… đột nhiên vừa lòng ai, thầy giáo dù dạy chuyên nghiệp đến đâu, dù phẩm chất tốt thế nào, cũng nằm trong danh sách thuyên chuyển kín đáo do Hiệu trưởng tự yêu cầu lên trên.
Thế là, có người đang dạy cách thức nhà một số ba cây số, chợt chốc bị đổi đi xa hàng một vài chục cây; thời khóa biểu thay vì dạy một vài tiết liên tiếp để về khiến cho việc khác, lại buộc “ngồi chơi xơi nước” vì bị phân lủng lổ theo kiểu dạy tiết 1 nghỉ tiết 2, dạy tiết 3 nghỉ tiết 4 và dạy tiết 5.
Hay bất ngờ bị Ban giám hiệu dự giờ, kiểm tra chợt xuất… thanh tra góp ý thì ít mà xói móc, bơi móc thì rộng rãi.
Trong trường, khi khách hàng nào đó đã bị Ban giám hiệu chiếu tướng thì cũng dễ bị cô lập ngay với cả đồng nghiệp của bản thân mình, bởi giả dụ tỏ ra thân thiện với “kẻ thù”, giáo viên ấy cũng dễ bị liệt tham gia danh sách “cần đề phòng” của Ban giám hiệu.
Còn nhớ, khi thầy Đỗ Việt Khoa đi họp trễ 5 phút, Hiệu trưởng cho kiểm soát an ninh đóng cửa trường, vì không muốn bị tội “Vắng họp vô nguyên do” thầy Khoa trèo tường tham gia trường đã bị bảo vệ trực sẵn nhiếp ảnh. Có lần, thầy Khoa chia sớt, giáo viên trong trường dù muốn cũng ít ai dám ngồi thì thầm với thầy.
|
|
Đành rằng, không dám nói lên sự thực, thỏa hiệp với cái xấu là hèn kém, đáng chê trách, càng không xứng đáng với vai trò, vị thế của người thầy đang hàng ngày dạy bảo sinh viên biết chân thực, biết lên án cái xấu… nhưng liệu nói ra có được gì khi thầy giáo cũng thuộc hạng “thấp cổ nhỏ dại họng”, hay “chờ được vạ thì má đã sưng”?
Chúng tôi cũng còn có mái nhà, còn bao vấn đề phải toan lo trăn trở; chống chọi mà không có người bảo vệ đôi khi lại chuốc thảm kịch vào người và mang tai họa cho cả gia đình của bản thân mình nữa.
Hạn dè bỉu hiện trạng này, cần phải giảm bớt quyền lực của Hiệu trưởng. Hàng năm, hoặc một số năm, cần doanh nghiệp thi năng lực quản lý, bình chọn phẩm chất của các Hiệu trưởng để cân nhắc việc bổ nhậm lại.
Đơn vị bỏ phiếu tín nhiệm một cách kín đáo như niêm phong ngay hòm phiếu gửi về cấp trên; giảm thiểu tình trạng bỏ thăm công khai như hiện giờ, thầy giáo ghi lời kiếm được xét đa dạng Hiệu trưởng dò la chữ viết, phán đoán người nào gạch bản thân mình để ra tay “triệt phá”.
Như vậy, sẽ hạn chế mức thấp nhất Ban giám hiệu tự tung tự tác, điều khiển cộng đồng theo ý chính mình, trù dập giáo viên dám nói lên sự thật, giáo dục mới mong chuyển chính mình theo chiều hướng tích cực.
Xem thêm: tin tức nhanh đà nẵng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét