"Gửi em, người thiếu phụ bỏ chồng"
Khi viết cho em những dòng này, tôi chỉ là người con trai thất bại trong hôn nhân. Toàn bộ những kỉ niệm ngọt ngào giữa nhì ta, với em chỉ là những kí ức đắng cay vì yêu phải một gã tồi như tôi. Tôi không dám níu kéo em,vì tôi nắm bắt em có nguyên lý sống của riêng bản thân mình. Người khác có thể nói em ích kỉ và hẹp hòi, nhưng tôi nắm bắt, là tại tôi có lỗi nên em mới buông tay.
Cuộc hôn nhân của chúng ta kéo dài 2 năm, 8 04 tuần rồi đứt đoạn. Một mối tình dài đến 7 năm mới cưới chẳng ngờ đâu lại chết yểu với tốc độ cao như vậy sau khi kết hôn. Mọi người đoán già, đoán non về sự vỡ lẽ này. Em yên lặng hài lòng mọi đàm tiếu chỉ để giữ cho tôi chút thể diện. Mà có lẽ, cũng là giữ cho em, vì em không muốn công chúng biết, người nam nhi em từng gọi là chồng thực tại lại là kẻ bội phản em như thế nào.
Tôi lên giường với người thiếu nữ khác trong khi chúng ta đang ngóng chờ một đứa con để hôn nhân của bản thân mình tròn trịa. Tôi cũng chẳng nắm bắt nổi chính mình vì sao lại khiến cho thế. Đêm đó tôi say và điều gì tới cũng phải đến. Tôi chỉ nhớ rằng khi thức giấc dậy, yếu tố đầu tiên tôi nghĩ đến là em. Tôi cảm thấy ghê tởm chính bản thân mình khi đã phản bội lại người vợ nâng niu.
Tôi có thể giấu chuyện này,nhưng lương tâm không chuẩn y. Buổi tối hôm đó, tôi thú kiếm được với em. Em rơi lệ nhưng không nói một lời. Để rồi sau đó, em đưa cho tôi tờ đơn kí sẵn. Tôi nhìn em mà nghẹn ngào. Ngần ấy năm bên nhau, chưa bao giờ em nói một trong khoảng chia tay ngay cả những lúc bào chữa vã, giận dỗi. Với em, ái tình, hôn nhân chẳng phải là thứ mang ra để hăm dọa nhau. Ngày bữa nay, khi em đã đưa tôi tờ đơn ấy, nghĩa là em đã quyết định rồi.
Em từng nói với tôi, em có thể bỏ lỡ mọi thứ nhưng bội nghịch thì không. Phản nghịch mãi mãi là thứ khiến đau người khác và chẳng có lí do nào biện hộ được. Bội nghịch - dù vô tình hay cố ý thì tôi cũng đã đâm tham gia tình ái của em những nhát dao dằng dịt. Tôi không có tư cách để cầu xin em miễn thứ sau những thương tổn đã phát hành cho em. Vì thế, tôi âm thầm kí tham gia tờ đơn, đánh tháo cho em khỏi nỗi đau mà tôi đã phát triển.
Những ngày chờ tòa hòa giải, em tránh mặt tôi. Cái cảm giác ly hôn khi lòng còn yêu đau hơn tôi hình dong hồ hết. Nhưng tôi không chuẩn y bản thân làm cho đau em thêm nữa. Điều độc nhất tôi có thể làm cho em là cầu chúc em an ninh trên đoạn đường phía trước, đoạn đường mà tôi chỉ dám đứng im nhìn em mà không thể nào chở che thêm nữa.
Tìm hiểu: Bức thư của người phụ nữ không quen đã cứu hạnh phúc mái nhà tôi
Khi quyết định ly hôn, em thiệt thòi hơn tôi gấp bội. Nhưng em vẫn làm cho thế. Tôi hiểu cái cảm giác giả dụ em thứ lỗi. Em sẽ cảm thấy khổ sở gấp vạn lần khi nằm bên tôi, khi nghĩ về sự cuồng nhiệt của tôi bên người thiếu nữ khác. Những nụ hôn tôi bỏ ra cho em sau này cũng sẽ khiến cho em kinh tởm khi mường tượng cảnh tôi đã từng hôn khách hàng nào đó hệt như em. Thế nên em lựa chọn cách giải thoát cho bản thân, còn tôi lựa chọn cách tôn trọng nó.
Và giờ, tôi với em chỉ còn gọi nhau bằng cái tên “Chồng cũ” – "Hậu phi cũ". Người ta đay nghiến em là người thiếu phụ bỏ chồng, còn tôi trân trọng em đã giữ cho tôi chút danh dự sau cuối mà không làm cho tôi ê mặt. Khách hàng nào đó có thể cho rằng tôi quá hèn nhát trùng hợp dám xin em tha thứ nhưng tôi hiểu niềm tin giống như viên ngọc, một khi đã vỡ, có chắp vá thế nào cũng tì vết. Em chẳng thà không cần một thứ tình yêu hoen ố ấy còn hơn là tự dày vò mình.
Những ngày này tôi mất em thật rồi. Bao biện cho sai trái của mình chỉ là bí quyết nhận lỗi thiếu nghiêm chỉnh. Chỉ mong rằng, trên con đường sắp tới, em chạm mặt được một người đại trượng phu đủ để em tin yêu và chẳng bao giờ làm em thương tổn vì một lần phản nghịch”.
Gió lang thang / Theo Khám Phá
Xem nhiều hơn: Tạp Chí Dành Cho Phái Mạnh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét